Home Truyện Hay Review Long Tế Chí Tôn – Cố Tiểu Tam

Review Long Tế Chí Tôn – Cố Tiểu Tam

354
0
Số chương826
Tác giảCố Tiểu Tam
Thể loạiNgôn Tình, Đô Thị,

Nhân vật chính – Trần Dương phải đi ở rể. Bố mẹ vợ cho anh là một kẻ vô dụng, nghèo kiết xác, địa vị gia đình anh không bằng một con chó.

Nhưng đâu ai biết rằng, anh là người thừa kế của một tập đoàn tài chính lớn mạnh nhất nước. Liệu anh có nhẫn nhịn được không hay vùng dậy biến thành rồng ?

Đọc truyện: Long Tế Chí Tôn

Chương 1: Phế vật nghèo kiết xác

“Trần Dương, đổ nước rửa chân của chúng tôi đi.”

Hai cô gái ngồi trên ghế sô pha vừa ngâm chân xong, giờ đang lười biếng dựa người vào ghế, điệu bộ lẳng lơ, xinh đẹp không phân cao thấp.

Hai cô gái này một là vợ của Trần Dương và một là bạn thân của cô ấy.

Nghe lời vợ, Trần Dương khom người mang hai chậu nước rửa chân đi đổ, không dám có bất kỳ câu oán hận nào, ai bảo anh là một thằng ở rể không có địa vị chứ?

Kết hôn hai năm rồi nhưng ở trong nhà, anh không có một chút địa vị nào cả…

Bình thường chỉ vì chút chuyện nhỏ mà vợ và mẹ vợ của anh cũng chửi ầm lên, nếu anh dám cãi lại thì lập tức sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.

Ở cái nhà này, địa vị của Trần Dương còn không bằng một con chó.

Kết hôn với Tô Diệu hai năm, đến tay cô anh cũng chưa động vào được. Hàng ngày, anh chỉ có thể ngủ trên sàn nhà, vì Tô Diệu không chỉ ghét anh mà còn coi thường anh, cô cảm thấy anh không giống một người đàn ông.

Giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa là công việc hàng ngày của Trần Dương. Không chỉ vậy, anh còn phải chuẩn bị ngày ba bữa cơm đúng giờ.

Mấy hôm trước lúc nấu ăn, anh không cẩn thận bỏ thêm chút muối, thế là bị vợ dạy bảo như dạy con trai suốt nửa tiếng đồng hồ.

Có một buổi tối, nửa đêm Trần Dương ho khan, cuối cùng đánh thức Tô Diệu.

Tô Diệu liền đá anh một cái lăn ra đất, rồi bảo anh cút khỏi phòng.

Ngày đó, là kỉ niệm ngày kết hôn của họ, không có bữa tối với ánh nến, cũng không có tình cảm ngọt ngào. Cú đá đó cũng đá thẳng vào trái tim Trần Dương.

Hai năm rồi, tròn hai năm rồi, Trần Dương sớm đã quen với cuộc sống như vậy.

Ai bảo mình đi ở rể chứ?

Đau khổ nhất là hơn hai năm chung sống, anh lại yêu Tô Diệu. Mặc dù Tô Diệu chưa bao giờ nhìn thẳng anh, còn mắng anh là phế vật.

“Mình mắc hội chứng Stockholm sao?” Trần Dương cười tự giễu.

Anh rõ ràng là đại thiếu gia của gia tộc Trần thị, đại gia tộc đệ nhất ở Giang Nam, vậy mà giờ lại trầm luân tới mức như chó vẫy đuôi mừng chủ với một người phụ nữ, đúng là mỉa mai.

Hai năm trước, Trần Dương dùng 20 triệu mua 15% cổ phần của tập đoàn năng lượng Giang Nam.

Lúc đó, từ trên xuống dưới mấy trăm người nhà họ Trần đều chỉ trích Trần Dương, có người nói anh đầu tư thua lỗ tiền của gia tộc, đầu tư 20 triệu để làm giả sổ sách.

Cũng có người nói anh không có ý tốt, cố ý tham ô tài sản của gia tộc, muốn ở giữa kiếm lời đút túi riêng.

Sau khi bàn bạc, mọi người đã nhất trí trục xuất Trần Dương khỏi gia tộc, không chỉ vậy mà cả cha mẹ anh cũng bị trục xuất, xóa tên khỏi gia phả.

Hai năm qua, Trần Dương cảm nhận được tình người ấm lạnh, bạn bè trước đó xưng anh gọi em cũng đều nghĩ cách rời xa anh.

Trần Dương bị trục xuất khỏi gia tộc, trên người không có một xu. Để sống sót được, anh chỉ có thể chọn cách đi ở rể.

Chuyện này, đến vợ anh là Tô Diệu cũng không biết.

“Diệu Diệu, chồng cậu nghe lời thật đấy.” Cô bạn thân Lý Mật nói.

Tô Diệu cười lạnh: “Nghe lời thì sao? Mình nhìn anh ta đã thấy ghét rồi. Người ta không gả cho nhà giàu thì cũng gả cho phú nhị đại, phú tam đại. Số mình không tốt, phải gả cho một tên phế vật thế này. Cậu nhìn cái bộ dạng nghèo kiết xác của anh ta đi, đúng là nhà quê. Ngày mai là ngày họp thường niên của nhà họ Tô, mình cũng không có mặt mũi để đưa anh ta theo.”

Lý Mật nhìn Trần Dương, đúng là nghèo kiết xác y như Tô Diệu nói, trên người toàn hàng vỉa hè, đúng là khó coi.

Lý Mật không nói tiếp nữa, cười cười rồi nói sang chuyện khác: “Diệu Diệu, chuyện xấu trong nhà không nên mang ra ngoài, thôi không nói đến anh ta nữa. Mình nghe nói công ty của cậu hình như xảy ra chút vấn đề phải không?”

Tô Diệu gật đầu, nói: “Hai tháng qua, bọn mình đầu tư vào hai nhà hàng mất mấy triệu. Bây giờ công ty tài chính xảy ra vấn đề, cần 8 triệu, nếu trong một tuần không tìm được nhà đầu tư thì chỉ có thể bán một số tài sản dưới danh nghĩa của công ty đi thôi.”

Lý Mật lo lắng nhìn Tô Diệu: “8 triệu đấy, đây không phải là số tiền nhỏ, ai lại cầm số tiền lớn như vậy đến giúp cậu chứ?”

Tô Diệu không nói tiếp mà quay đầu sang lườm Trần Dương đang ở cạnh: “Trần Dương, ai bảo anh ở đây nghe lén? Mau cút đi giặt sạch quần áo của tôi ngay.”

“Còn cái váy của tôi trong vali mật mã nữa, mang ra giặt luôn đi.” Lý Mật mở miệng nói.

Trần Dương nghe dặn dò xong liền bỏ quần áo vào trong máy giặt.

…..

Đọc tiếp: Long Tế Chí Tôn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here